-
noun दण्डप्राप्त्यनुकूलः व्यापारः।
Ex. अन्यस्य क्षेत्रे पशवः चारिताः अतः सः दण्ड्यते।
-
दण्डय
Nom. °यति, to chastise, punish (with acc. of fine, [Mn. ix, 234] ; [Pat.] on [Pāṇ. 1-1, 1] , Vārtt. 12 and 7, Vārtt. 1; on ii, vi, viiicf. i, 4, 51; [Siddh.] and, [Vop. v, 6] ), [Mn. viii f.] ; [Yājñ. if.] ; [MBh. xii&c.]
Site Search
Input language: